Nguyễn Lương Tuấn
Tôi thích
nghe tiếng rao hàng văng vẳng trong đêm khuya hay từ sáng sớm. Tiếng rao đánh
thức nơi tôi sự khao khát như một thói quen, đâm ghiền.
Mùa đông,
trời lạnh cóng, giữa đêm khuya tiếng rao bánh mì lanh lảnh:
- Mì nóng
khôn?!
Không hiểu
vì tiếng rao làm tôi đói bụng hay vì đói bụng mà nghe tiếng rao vội mừng, nhưng
lúc đó - giây phút đó, tôi biết rằng mình khó cưỡng. Chạy vội đến bố già năn nỉ:
- Chú ơi
cho con đồng mua ổ bánh mì!
Thế là tôi
cầm tiền chạy vụt ra ngoài, đứng ở cửa trước sân, gọi lớn:
- Mì! bánh
mì!
Trời tối.
Mưa phùn.Thằng bé đi vội đến. nó mặc chiếc tơi đọt, bao bánh mì được che bởi vạt
áo tơi. Nó mở rộng thân tơi. Tôi thò tay vào lựa mì.
- Chao ơi
nóng!
Tôi rụt
tay về. thằng bé thò tay vô lựa bánh giúp. Tôi cầm ổ bánh mì nóng hổi. U chao! ổ
mì thơm lựng theo hơi nóng. Thích quá, tôi cắn vội đầu dót ổ mì, chon rụm. Da
bánh mì kêu rạo rạo trong miệng cùng với ruột bánh mềm nóng. Cảm giác vị
ngọt lan nhanh trong miệng. Ngon tuyệt.
Và … tôi
ngồi học dưới ánh sáng ngọn đèn nê ong nơi bàn bureau, vừa học bài vừa nhai
bánh mì. Bên ngoài trời mưa . Tôi nghe tiếng nước mưa giọt tí tách sau hè nhà,
tiếng nước lộp độp trên những tàu lá chuối bên nhà bác Cử. Thú vị thật!
Tiếng rao
bánh mì đi qua tuổi thơ tôi, dội vào hồn tôi, lưu giữ mãi trong ký ức tôi, như
mới hôm qua cùng với hình ảnh cực nhọc, lam lũ của từng khuôn mặt, từng giọng
rao giữa đêm khuya, buổi sáng tinh mơ, hay trưa hè ngái ngủ:
- Hột vịt
lôn!
- Chè đậu
xanh, đậu ván!
- Ai ăn đậu!,
…
Mỗi lần nhớ
về tôi lại chạnh lòng.
Đã đi qua
bao nhiêu mùa, đi qua bao nhiêu năm…Bây giờ, hôm nay, Đà Nẵng một sáng trời mưa
lành lạnh, tôi ngồi gõ từng chữ trên bàn phím nhớ về tiếng rao hàng lanh lảnh…
Và Đà Nẵng
hôm nay,